TIN TỨC

Chợ nổi miền Tây đang ‘sống mòn’

Sửa chữa cân từng là một nghề khá tốt tại chợ nổi Cái Răng (Cần Thơ, vn). Nhưng với người thợ sửa cân bình thường cuộc của khu chợ nổi danh này, một bốn tuần ông chỉ kiếm được một vài đôla khi nhiều thương nhân đã rời bỏ sông nước.

Ngồi trong chiếc thuyền phủ mấy tấm bạt cũ kỹ bám bụi, ông Nguyen Van Ut cho biết nhiều lái buôn đã rời bỏ con thuyền của mình để có cuộc sống tốt hơn trên lục địa, nơi những tạp hóa đương đại hấp dẫn họ.

“Tôi hiện không còn bao nhiêu đối tượng mua hàng. Lúc trước thì ổn nhưng hiện thời nhiều thuyền đã rời chợ nổi. Những người từng sống trên tàu đã chuyển sang dùng xe cộ”, người con trai 71 tuổi nói với phóng viên AFP.

Ông Ut làm nghề sửa cân đã 30 năm. Công việc này giúp ông nuôi các người con còn lại sau khi vợ và hai đại trượng phu chết trôi trong một vụ tai nạn. Hồi trước, cuộc sống khá tốt. Nhưng hiện thời, ông phải sống dựa vào chu cấp của mấy đứa con. Ba trong số họ đang đi làm ở gần đô thị Cần Thơ.

cho-noi-mien-tay-dang-song-mon

Cơ sở nổi Cái Răng hiện tại chỉ còn khoảng 300 chiếc thuyền. Ảnh: AFP

Một công bố cho biết chợ nổi Cái Răng dài 2 km. Nhưng trong mắt phóng viên AFP, chợ nổi hiện tại chỉ như cái bóng của dĩ vãng chính nó. Theo thống kê của cơ quan ngao du địa phương, chợ chỉ còn khoảng 300 con thuyền, giảm 550 chiếc so với năm 2005. Cơ sở nổi trở thành nạn nhân của sự tăng trưởng kinh tế chóng vánh tại Đồng bằng sông Cửu Long trong thập kỷ qua.

Các ngành công nghệ và xây đắp sản xuất, tạo ra 570.000 việc làm, kéo nhiều người khỏi đói nghèo. Nhưng những người như ông Ut bị bỏ lại phía sau vì không đủ kỹ năng cho một cuộc sống trên bờ. Kể cả nhưng người bán hàng đang có thu nhập tốt từ khách ngao du cũng đang muốn tận hưởng các lợi ích của cuộc sống trên bờ, như tòa tháp tốt hơn, công việc tốt hơn, cơ sở vật chất đương đại hơn.

Tương tự như mẹ và bà ngoại, chị Nguyen Thi Hong Tuoi khởi đầu mưu sinh trên sông nước từ nhỏ. Mặc dù kiếm được khá nhiều tiền nhưng chị không muốn con gái mình tiếp tục cuộc sống truyền thống của gia đình.

“Mai mốt tôi sẽ cho con gái sống trên lục địa để nó có thể học tập và tìm một công việc ăn nhập”, người đàn bà 34 tuổi nói trong khi mẹ cô đang nằm nghỉ trên chiếc võng vây loanh quanh bởi những túi khoai mì.

Chuyển tới các đô thị đang sản xuất nhanh để làm việc là mong muốn bình thường của nhiều người trẻ tuổi ở vn, nơi có hơn một nửa trong số 93 triệu dân dưới 30 tuổi.

Cơ sở nổi Cái Răng ra đời vào thời thực dân địa Pháp. Khi ấy, màng lưới sông ngòi thiên nhiên lẫn nhân tạo dằng dịt ở Đồng bằng sông Cửu Long được vận dụng tối đa để di chuyển người và hàng hóa, khi chuỗi hệ thống liên lạc đường bộ vẫn chưa hoàn thành.

cho-noi-mien-tay-dang-song-mon-1

Nhiều người cho rằng, nếu không có ngao du thì chợ nổi sẽ biến mất. Ảnh: AFP

Ngày này, có khoảng chục chợ nổi còn sinh tồn ở miền Tây tương tự như chợ nổi Cái Răng. Nhiều chợ trong số này cũng đang dần thu hẹp diện tích.

“Chính quyền địa phương đang nỗ lực bảo tàng chợ nổi như một nét văn hóa và hấp dẫn khách ngao du”, bà Nguyen Thi Huynh Phuong – Giảng viên Đại học Cần Thơ, người từng nghiên cứu về lịch sử khu chợ, cho biết.

Hiện giờ, chợ nổi Cái Răng vẫn hoạt động như một chợ sỉ trên sông. Những lái buôn thức dậy trước rạng đông để giao du dưa đỏ, khoai mì, củ cải… Họ trưng bày mặt hàng mình bán trên thuyền bằng cách treo chúng lên một chiếc sào tre cắm trên thuyền.

Nhận thấy đây là một điểm hấp dẫn khách ngao du, chính phủ đã đưa chợ nổi Cái Răng vào danh sách di sản nhà nước hồi năm ngoái. Với Ly Hung, một thương lái đã sống 26 năm tại đây, du khách chính là nguồn lực để duy trì lối kinh doanh truyền thống này.

“Nếu không có ngao du thì chợ nổi này sẽ biến mất”, ông nói.

Phiên An (theo AFP)